Hải Phòng: Cha mẹ đau xót vì 2 đứa con, con trai thì thích làm con gái, con gái thì muốn thành con trai

Câu chuyện cặp anh em ruột ở Hải Phòng hoán đổi giới tính khi người anh chuyển nữ, em gái chuyển thành nam khiến dư luận xôn xao trong những ngày gần đây.

Mỗi một hiện hữu trên đời đều là điều đáng giá nhưng quý báu hơn nữa nếu mỗi người đều được sống đúng với bản thể của chính mình. Xã hội ngày nay thông thoáng và cởi mở hơn nên từ đó có nhiều người “bước ra ánh sáng”, công khai giới tính thật của mình với gia đình và cộng đồng. Mới đây, câu chuyện về cặp anh em ruột ở Hải Phòng hoán đổi giới tính khi người anh chuyển giới thành nữ và em gái chuyển giới thành nam đang khiến nhiều người tò mò, quan tâm.

Đó là câu chuyện đặc biệt của Cô Cô Kim (tên thật Lê Kim Tùng, sinh năm 1991, chuyển giới nữ) và Bình Nhi (tên thật Lê Yến Nhi, sinh năm 1997, chuyển giới nam). Họ từng là hai anh em ruột nhưng giờ nói đúng hơn là hai chị em ruột và có số phận thật đặc biệt.

Với Cô Cô Kim, chia sẻ trên trang 2sao, cô cho biết ngay từ mẫu giáo đã nhận ra bản thân khác biệt với những bé trai xung quanh. Tuy nhiên, Kim phải tìm đủ mọi cách để che đậy giới tính thật của bản thân khi càng lớn lên vì không muốn nhận về những lời kì thị, châm chọc. Ngày đó, những tiếng “thằng đó bê đê” rất khủng khiếp, ám ảnh Kim và buộc cô phải gồng mình lên.

“Tôi luôn dặn lòng phải mạnh mẽ. Bởi vậy khi chơi đùa cùng các bạn trong lớp, tôi luôn chọn các vai nữ quyền, tức phải được cầm đầu. Thời gian trôi qua, cộng thêm niềm khao khát được là chính mình, tôi mới cởi mở thể hiện bản thân hơn. Cách tôi come out có thể hiểu là mình thể hiện và để mọi người tự hiểu. Khi sơn móng tay, khi nuôi tóc dài, cạo lông chân, mặc quần sooc, đi guốc và độn ngực”, Kim cho biết.

Kim trước và sau khi chuyển giới. (Ảnh: 2sao)Kim trước và sau khi chuyển giới. (Ảnh: 2sao)

Với Bình Nhi (em gái chuyển giới thành nam của Kim), từ năm lớp 1, anh chàng đã có cảm giác thích một cô bạn gái cùng lớp. Rồi sở thích cũng là xem siêu nhân, chơi đao kiếm và xưng là “đại ca” khi chơi với đám bạn con trai. Lớn lên, mẹ bắt mặc áo lá, đi dép nữ tính như bao thiếu nữ dậy thì khác, nhưng đến trường là Bình Nhi lột phăng ra hết, dùng băng dính dán ngực, mặc áo phông rồi đi xăng đan.

Anh chàng cho biết, nhờ có chị đi trước trong việc thể hiện giới tính và con người thật nên mọi thứ cũng “dễ thở” hơn. “Tôi là người chứng kiến và ghi nhớ rõ nhất từng thay đổi của chị. Ngày đó, họ gọi chị là ‘bê đê’ hay ‘thằng Tùng ẻo lả quá, đi đứng õng ẹo’. Thấy vậy, người thân, hàng xóm thường nhắc nhở bố mẹ tôi phải uốn nắn lại chị.

Tôi nhớ hồi học lớp 7, có một ngày chị trở về cùng chú ruột và bạn chú ấy. Chú ngồi nói chuyện và chỉ thẳng mặt bố: ‘Anh không sửa được nết con anh thì để em làm’.

Những điều tưởng như vô thường ấy lại hằn rất sâu trong kí ức tôi. Có thể trước giờ chúng tôi không hoà hợp. Nhưng càng ngẫm lại càng thấy thương chị. Phải đấu tranh nhiều lắm, chị mới trở thành Cô Cô Kim của ngày hôm nay”, Bình Nhi kể lại.

Bình Nhi lúc bé và hiện tại. (Ảnh: 2sao)Bình Nhi lúc bé và hiện tại. (Ảnh: 2sao)

Với bậc làm cha mẹ, hẳn nhiên rất ít người có thể chấp nhận con cái của họ khi nhận ra những điều khác thường. Bố mẹ của Kim và Bình Nhi cũng vậy. Thuở bé, Cô Cô Kim phải chịu những bài dạy hà khắc của bố, cốt yếu để rèn giũa đứa con trai đầu, đứa cháu nội đích tôn trở nên nam tính sau bao lời “mắng vốn”.

“Bố luôn đưa ra những nguyên tắc về cách đi đứng, ngồi phải thẳng lưng và ngẩng cao đầu. Nói chuyện phải to rõ ràng, mắt nhìn thẳng đối phương.

Khi ngồi ăn ở bất kì đâu, lưng phải quay vào góc tường, mặt phải nhìn thẳng về phía trước cho đàng hoàng. Nếu quên, tôi lập tức bị đánh, như một lời nhắc nhở.

Ăn cơm bố cũng đặt chuông hẹn giờ, trong khoảng 15 phút nếu không ăn xong là bị đánh. Bố luôn nhắc đi nhắc lại câu nói ‘Nam thực như hổ nữ thực như miêu’.

Tôi là đích tôn, bố là trưởng tử nên trách nhiệm và kì vọng lại càng lớn. Trận đòn khiến tôi nhớ nhất vào năm lớp 4. Bố đánh tôi hộc máu mồm, mẹ lao ra bênh bố đánh cả mẹ. Sau đó tôi lao ra rút dao, mẹ vội đỡ khiến bàn tay chảy rất nhiều máu.

Sau đó hai mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc, bố thì lạnh lùng nói ‘vào rửa mặt ra tao đánh tiếp’. Ngày đó tôi giận bố lắm, sau mỗi trận đòn lại nghĩ đến cái chết và luôn tự hỏi: ‘Liệu mình có phải con đẻ bố không?’”, Kim kể lại những ký ức đầy đắng cay và nước mắt của cô nàng trong quá khứ khi chưa được chấp nhận giới tính thật.

Ảnh lúc nhỏ của Kim và Bình Nhi. (Ảnh: 2sao)Ảnh lúc nhỏ của Kim và Bình Nhi. (Ảnh: 2sao)

Đỉnh điểm là năm 19 tuổi, Kim đã bỏ nhà ra đi, một phần vì bố mẹ ly hôn khiến cô khủng hoảng, một phần vì muốn tự do, khao khát sống như chính mình đang mong muốn.

Cột mốc lớn nhất là năm 19 tuổi, tâm sinh lý thay đổi cộng thêm bố mẹ ly hôn, Kim rơi vào tình trạng khủng hoảng trầm trọng dẫn đến quyết định bỏ nhà đi biệt xứ. ”Tôi đã bỏ nhà sang Malaysia 10 tháng với 2 mục đích. Một là mong bố mẹ vì thế mà quay về. Hai là vì hoang mang định dạng giới tính. Tôi nghĩ đi đến một miền xa lạ khác thì bản thân sẽ được đón nhận. Biết đâu nơi đó sẽ tìm được người hiểu mình, và không phải gồng lên để chứng tỏ bản thân.

Hành trình 10 tháng bên đó làm công nhân vô cùng gian khổ, những công việc mà từ bé chưa bao giờ tôi phải làm. Nhưng đổi lại tôi có sự tự do”.

Bố vẫn một mực gọi ‘con gái’ là Tùng, ‘con trai’ là ‘gái rượu’

Thời gian đôi khi là liều thuốc giúp những vết thương xoa dịu. Mặc cảm bị kì thị trong Kim hay Bình Nhi nhường chỗ cho quá trình sống thật với giới tính. Sự tức giận, khó chấp nhận ở bố mẹ hai chị em nhường chỗ cho tình thương, thấu hiểu vì bao đời nước mắt luôn chảy xuôi.

“Khi mọi chuyện đã rõ ràng rồi, chị tôi cứ mặc váy vóc đi loanh quanh trong nhà, còn nhờ bố kéo khóa hộ. Bạn bè đến nhà cũng tự do gọi ‘chị Kim, anh Nhi’. Nhưng bố tôi thì vẫn một mực gọi chị là Tùng, gọi tôi là gái rượu.

Mẹ tôi có những thay đổi rất dễ thương. Trước đây mẹ gọi tôi là ‘gái yêu ơi’, giờ mẹ đổi thành ‘cục vàng ơi’. Mẹ cũng thay đổi cách gọi với chị. Mẹ luôn khuyên Kim mặc kín đáo, vì sợ người ngoài nói chị chuyển giới mà không giữ mình.

Dù phải trải qua rất nhiều những khó khăn nhưng đến ngày hôm nay, chị em tôi cảm thấy rất vui khi đã được gia đình đón nhận, ủng hộ”, Bình Nhi chia sẻ.

(Ảnh: 2sao)(Ảnh: 2sao)

Để được sống thật với giới tính, hai chị em bắt đầu bước vào những ca phẫu thuật. Kim lên bàn mổ để làm ngực, dù đau đớn tột cùng nhưng đó cũng là hạnh phúc, ước ao của cô nàng bấy lâu nay khi cơ thể sẽ trông nữ tính hơn. “Sau hơn 2 tiếng hôn mê nằm trên bàn mổ, khi mở mắt tỉnh lại nhìn xuống ngực với đống băng chằng chịt, lúc ấy nước mắt tôi vô thức rơi bởi tất cả là hiện thực chứ không còn là giấc mơ nữa.

Sau 10 ngày cắt chỉ, tôi có ngay show đi làm. Lúc đó tôi làm dancer nhảy ở các quán bar. Trước khi phẫu thuật, tôi thất nghiệp, người ta không nhận một dancer mặc đồ nữ mà không có ngực.

Kết quả của việc không dưỡng thương đủ ngày nên sức khỏe tôi yếu hơn. Nhưng vui là suốt một năm đó công việc ổn định. Tôi đã trả được hết nợ vay của người chị để làm ngực, cũng như hỗ trợ thêm chi phí sinh hoạt cho cả bố và mẹ”.

Theo dự tính, hè 2020, Kim sẽ bay sang Thái Lan để hoàn thành giấc mơ chuyển giới nhưng do dịch bệnh nên mọi thứ phải gác lại đó.

Còn Bình Nhi, từ lâu đã tập gym, boxing nên cơ thể trông rất đàn ông. Hiện tại, anh chàng tiêm hormone nam và đã được 3 mũi. Sắp tới, Bình Nhi sẽ thực hiện phẫu thuật cắt ngực để sống với giới tính thật của mình. “Tôi muốn trở thành một người chuyển giới nam thực sự”, Bình Nhi khát khao.

Câu chuyện quá đặc biệt về một cặp anh em và giờ là cặp chị em. Số phận như thử thách họ để được sống là chính mình và may mắn cuối cùng hai chị em đã được chấp nhận, thấu hiểu phần nào. Cuộc sống này vẫn còn rất nhiều người đấu tranh miệt mài từng ngày để được quyền là chính mình và họ xứng đáng được thấu hiểu, yêu thương hơn là bị kì thị hay ghét bỏ. Về cơ bản, dù có là nam hay nữ thì điều quan trọng nhất vẫn là những đóng góp cho cuộc đời và thái độ sống thay vì hời hợt phán xét dựa vào giới tính.

Trong câu chuyện của cặp chị em Kim – Bình Nhi, có lẽ người phải cảm ơn nhiều nhất chính là bố mẹ. Có thể, qua cách gọi của người bố, ông vẫn không muốn công nhận đứa cháu đích tôn là nữ và cô con gái rượu là nam. Tuy nhiên, tình thương của một người làm bố khiến ông dần nguôi ngoai, chấp nhận. Chứng kiến con cái lớn khôn, trưởng thành, khỏe mạnh và sống tử tế – đó luôn là ước mơ của mọi ông bố bà mẹ. Xã hội ngoài kia có dị nghị thế nào nhưng bố mẹ sẽ luôn thương yêu, chấp nhận con, vấn đề nằm ở thời gian.

Loading...