Gần 70t suốt 7 năm nhọc nhằn mưu sinh nuôi 3 đứa cháu không máu mủ vì cha mẹ gửi giữ trẻ rồi bỏ con đi luôn

Vì hoàn cảnh đưa đẩy, bà Nguyễn Thị Dung (65 tuổi, ở Phú Yên) đã phải rời quê hương vào Nha Trang kiếm sống. Từ sau khi chồng mất, bà ở với cậu con trai út rồi tìm cách kiếm kế sinh nhai.

Nào ngờ, cuộc đời bà có thêm bước ngoặt lớn vào bảy năm trước, khi trong xóm có cô gái trẻ một mình bụng mang dạ chửa, sinh được cặp sinh đôi tên Na và Su. Lúc hai đứa nhỏ mới được 19 ngày tuổi, mẹ nó đã ẵm sang nhờ bà Dung giữ giùm để đi làm và trả tiền hằng tháng.

Được chừng 5-6 tháng, người mẹ trẻ âm thầm bỏ đi, để lại cho bà Dung hai đứa bé, rồi bặt vô âm tín. Từ dạo ấy, bà trở thành ‘bà ngoại bất đắc dĩ’ của tụi nhỏ. Giờ bỏ không được, cho người ta nuôi cũng chẳng đành, cậu con trai tên Dương động viên: ‘Má con mình ráng nuôi, được tới đâu hay tới đó’’.

‘’Có 100.000đ nó mua sữa hết 100.000đ, có 50.000đ mua hết 50.000đ” – bà cho hay. Những lúc quẫɳ quá, bà liều đi xin. Cũng may, hàng xóm tốt bụng, người cho sữa, người cho đồ ăn, người cho áo quần. Cứ chỗ nào có cho quà từ thiện là bà đội nắng đi bộ tới xin về nuôi tụi nhỏ. “Được cái trời thương, tụi nhỏ dễ nuôi lắm, cái gì ăn cũng được. Cơm với xì dầu cũng ăn hết” – bà nói.

Rồi đến năm 2015, bà lại được “gửi” trông giùm bé Vịt mới hơn 3 tháng tuổi. “Mẹ nó gửi một năm rồi cũng bỏ đi mất tăm. Sau tui mới biết ᶀᶙôɳ ᶀáɳ ᶆɑ ᵵúყ, áɳ ᵵù 7 năm, đã đi 4 năm rồi. Tui đặt cho nó tên Vịt, chứ không biết nó tên khai sinh là gì” – bà Dung kể.

Bà Dung làm đủ mọi việc để mưu sinh (Ảnh: Tuổi Trẻ)

Vịt có người thân ở Nha Trang, nhưng người ta bảo không nuôi được. Bà lại lần nữa dang rộng vòng tay cưu mang đứa bé. Từ ngày có tụi nhỏ, bà chẳng còn thời gian cho mình. Tết bà không về thăm quê, người thân, dòng họ.

Để nuôi 3 đứa trẻ, bà không nề hà việc gì. Bà nhận lau dọn nhà, giặt đồ, chà bồn cầu, đi chợ cho người ta… Người ta đem củ kiệu tới, bà đợi tụi nhỏ ngủ rồi còng lưng lột vỏ tới sáng, được 150.000 đồng.

4h sáng, bà dậy sớm quét dọn cho một salon tóc, một tháng được 300.000 – 400.000 đồng. Lâu lâu, con trai út bà – bọn nhỏ gọi là cậu – mang tiền về phụ mẹ nuôi 3 đứa cháu. Ban ngày ai kêu việc gì làm nấy, tối bà đi nhặt ve chai.

Nhiều hôm không có tiền, đành ăn cơm trắng chan xì dầu hoặc nấu mì tôm. Bà bảo: “Mấy bà cháu có gì ăn nấy, cứ kiên trì rồi khó khăn cũng qua đi. Tui cũng gần hết đời rồi. Làm ơn thì làm cho trót, bỏ tụi nó tội lắm”.

Bà Dung nói bà may mắn được nhiều người giúp đỡ. Bà thuê căn phòng này đã hơn 16 năm. Chủ nhà rất thương, tháng nào không có tiền thì cho thiếu. Ngày Tết hoặc mùa mưa bão về, phường cho gạo và dầu ăn. Bữa nào kẹt quá, bà đi quanh xóm xin tiền chợ.

Bà Dung cười vui bên 3 đứa ‘cháu ngoại’ (Ảnh: Tuổi Trẻ)

“Có tụi nhỏ cũng vui lắm, nói chuyện ríu rít cả ngày. Mỗi lần thấy ngoại mệt, ngoại bịnh là tụi nó xúm lại đứa bóp tay, bóp chân, đấm lưng. Có lần tui bị chóng mặt, bé Na lấy thuốc đau đầu cho ngoại uống, lấy lộn thuốc tiêu chảy! Thằng Su thì cứ hỏi ngoại đỡ chưa ngoại, để chén đó lát con rửa, con rửa dơ dơ cũng được”, bà vui vẻ kể lại.

“Nhiều người muốn xin về làm con nuôi nhưng tui không cho. Phải chi mình nhặt ở đâu, chứ đây mẹ nó gửi đàng hoàng. Tui cứ trông một ngày nào đó mẹ tụi nhỏ làm ăn có tiền sẽ quay lại đón tụi nhỏ đi nên cứ ở lì chỗ này, không dám chuyển đi đâu…” – bà Dung rớm nước mắt nói.

Nếu được ví von, xin phép ví bà Dung như bà tiên trong câu chuyện cổ tích, dẫu cho bà không có đôi đũa thần kỳ, dẫu cho bà không có phép màu biến hóa, nhưng bà đã có một trái tim nhân ái, dang đôi tay giúp đỡ cho những đứa trẻ vô tội, đáng thương.

Bà nghèo lắm, cái nghèo ám ảnh từ tuổi trẻ cho đến bây giờ, cái nghèo khiến bà phải bỏ quê hương mà đi, nhưng khi gặp những mảnh đời bất hạnh, bà vẫn đủ giàu để chở che, để cưu mang và nuôi các cháu nên người.

Hình minh họa (Ảnh: baomoi.com)

Hai lần, bà phải rơi vào thế phải nuôi con cho chủ, không biết đó là chuyện buồn hay vui, là xui rủi hay may mắn nhưng có một điều chắc chắn rằng, nếu không có bà, số phận của các cháu, có lẽ sẽ bi đát vô cùng.

Thương bà, nể bà, nhưng cũng xót xa cho bà quá. Bà là người có trách nhiệm, có chữ tín, có tấm lòng như Bồ Tát sống. Vậy nên, hy vọng lắm, những gia đình đã bỏ rơi các bé sẽ hối hận và quay về để tìm con.

Bởi suy cho cùng, sẽ có một ngày bà ốm đau, bệnh tật, già yếu. Còn những đứa trẻ rồi sẽ lớn lên, chúng cần giấy khai sinh, hộ khẩu, cần tiền để ăn học, trang trải sinh hoạt. Một mình bà, làm sao gồng gánh nổi.

Còn bây giờ, chỉ mong bà Dung có thêm nhiều sức khỏe để ít ra, bà sẽ vượt qua được giai đoạn đầy khó khăn này!

Nguồn tham khảo: Tuổi Trẻ

Loading...